Những bài văn "bất hủ" của học trò

Tuoi hoc tro
Hum nay là một ngày bận rộn. Cuối ngày ghé "nhà" chị Mai chơi thấy chị sưu tầm một entry cười ra nước mắt.TN mạn phép "ring" về cất ở nhà mình. Hi vọng khi đọc những đoạn văn này trong chúng ta sẽ có các anh chị rút được kinh nghiệm khi dạy con trẻ học bộ môn văn học.

Đề: Tả một con vật mà em yêu nhất.

Nhà em có nuôi một con gà trống rất đẹp em rất yêu nó. Hằng ngày em cho nó ăn. Chiều chiều em dắt nó đi dạo mát 15 phút.

Đề: Tả cái cặp đi học.

Bố em mua cho em cái cặp rất to và đẹp hàng ngày em đeo nó đến trường cái cặp đựng được nhiều sách vở nó to như cái bình thuốc sâu của mẹ vậy!

Đề: Tả về ông bà nội.

Khi em được sinh ra thì bố mẹ em đã làm ma cho ông bà nội em rồi.

Đề: Tả về cô giáo mà em yêu quý.

Cô giáo em rất đẹp. Cô có vầng trán cao thể hiện sự thông minh. Mái tóc cô dài thướt tha như dòng nước. Nhưng em thích nhất vẫn là cái răng nanh của cô nó làm cho nụ cười của cô thêm phần quyến rũ. Cô còn hay đọc tập làm văn cho tụi em chép nữa.

Đề: Tả người thầy em yêu quý nhất.

Thấm thoắt đã ba mùa hoa ban nở thầy giáo phải tạm biệt chúng em để về xuôi. Cả làng cả bản đứng tiễn thầy vô cùng ngậm ngùi. Riêng em đứng nhìn theo thầy cho đến khi thầy xa dần xa dần đến khi nhỏ bằng con chó em mới quay lại bản.

Đề: Tả anh bộ đội.

Anh bộ đội cao khoảng 1 20 m súng AK dài 1m rưỡi.



Đề: Tả ông nội.

Nhà em có nuôi một ông nội ông nội suốt ngày chẳng làm gì cả chỉ trùm chăn ngủ đến bữa ăn ông ló đầu ra hỏi: Cơm chín chưa bây?

Đề: Tả một dụng cụ lao động.

Chiếc xẻng nhà em có rất nhiều công dụng để hốt rác và còn dùng để xúc cứt chó nữa.

Đề: Miêu tả về bố.

Bố em có một hàm răng vàng hàm răng vàng luôn chỉ bảo em những điều hay lẽ phải.

Đề: Em hãy miêu tả mùa Xuân.

Mùa xuân ở quê em mở rất nhiều hội. Những ngày ấy trên đường có rất nhiều các ông các bà tay cầm ô đen ô đỏ đứng nói chuyện râm ran như bầy chim líu lo gọi mẹ.

Đề: Tả cây chuối.

Nhà em có cây chuối rất to chiều nào em cũng leo lên cây chuối ngồi hóng mát. Khi em leo lên cành chuối rung rinh.


                                                                                    Sưu tầm: Chị Mai.

thuhang

Chị nhớ con gái chị hồi học lớp 4 viết văn tả về trời mưa có đoạn như sau: Trời đang nắng tự dưng đùng đùng mưa chúng em bảo nhau trú vào gốc cây to "to kia rồi" chúng em chui vào trú ở gốc cây phượng già mốc meo. Bỗng bác Bằng bán cá đi ngang qua bẩu "Trời mưa to nhiều sấm chúng máy chui vào đấy sấm nó đánh chết cha chúng mày đấy"...
bây giờ con chị đã học lên lớp 13 mà chưa hết buồn cười...

Hoài Khánh

Vui thật!

thynguyen81

Gửi anh HoaiKhanh!

Lại có hoa rùi. Cảm ơn anh nhiều ạ. Anh đọc cười và chào ngày mới chút nhé:

Em hãy cho biết sự bất công của phụ nữ dưới ****** phong kiến. Bằng các tác phẩm đã học của Hồ Xuan Huong Nguyễn Du hãy chứng minh ?”

Một bạn tên Hoài Nhân lớp 9 PTCS viết: "Sự bất công của người phụ nữ dưới ****** phong kiến đó là: Họ không được tham dự bóng đá quốc tế họ không được lái xe nhất là các loại xe con xe gắn máy . Ngày nay quyền giải phóng phụ nữ đã được củng cố. Hàng năm người ta lấy ngày 8/3 làm quốc khánh phụ nữ.."

thynguyen81

Kính gửi chú NguyenTatHanh!
Cháu cảm ơn chú đã bớt chút thời gian ghé qua gian nhà nhỏ trên blog của cháu.
Cháu cảm ơn chú đã luôn động viên mong cháu vượt lên.
Cháu kính chúc cô chú cùng gia đình sức khoẻ!

thynguyen81

Gửi anh Sữa!
Anh à. Cái vụ điện hoa ko thành rùi.
Em bực mình gửi cho anh đọc tiếp:

Em hãy cho biết ý nghĩa của câu thơ "Bàn tay ta làm nên tất cả có sức người sỏi đá cũng thành cơm".

"Theo em nghĩ thì nếu hiểu suông thì câu này rất tối ưu là vô nghĩa vì sỏi đá thì khó có thể biến thành cơm được trừ phi các nhà khoa học Vn đã chế tạo ra một chất hóa học nào mà có thể biến được sỏi và đá thành thực phẩm. Còn nếu đi sâu vào ý nghĩa của câu thơ này chúng ta phải thấy ngay là đây không phải là những sỏi đá bình thường mà theo em nghỉ thì tác giả muốn đề cập tới các mỏ đá quí của đất nước ta. Vì chỉ có đào mỏ lấy đá quí thì mới có giá trị và có thể bán để mua cơm ăn mà thôị Và chẳng những đào được đá quý có cơm ăn mà còn dư tiền mua mấy trăm gram thịt xào lên làm món mặn và có một tô canh nóng hổi nữa."

thynguyen81

Kính gửi chú NgocDu!
Con đọc mấy gạch đầu dòng chú chuyển sang mà cười hết cỡ.
Chú đọc nữa nhé!

Đề: Tả bác công nhân.

Tay bác toàn dầu mỡ trán thì lấm tấm mồ hôi tai bác như hai cái mộc nhĩ. Thỉnh thoảng bác hay ra bờ rào vườn rau nhà em đi vệ sinh.
----------
Cậu bé tả thật chưa chú?

thynguyen81

Gửi anh QuocHung!
Chào mừng anh đến với làng Blog. Em đọc bài văn lạc đề của nữ sinh Ngô Quyền 4 lần.
------
Em mấy hôm rồi cháu út ốm. Hôm qua chạy sang nhà anh lưu thông quốc lộ rồi lại chạy về.
Có một đại ca "đoán" ý tưởng của em bị "sai". nhưng em hông dám "cãi".Hiiiiii

Hoài Khánh

Gửi Thynguyen81

Sớm mai vào thăm bạn được đọc những đoạn văn thú vị....ị... ị... Hay không ? Giống văn học trò không?

thynguyen81

Gửi chị ThuHang!
"Nhà em có con mèo con. Nó tệ lắm khi nhà đi vắng nó chạy vào nhà tắm tìm chỗ ị ra đó."
--------
Con gái Bông viết đoạn văn về con mèo đấy. Bác Hằng cười chưa? Hê hê!

thynguyen81

Anh trai DaQuy ưi!
Xóm nhà lá sắp được tụ họp rừi. Có cơ sở bên Kiều Sơn rừi. Anh biết chưa?