Những bài văn "bất hủ" của học trò

Tuoi hoc tro
Hum nay là một ngày bận rộn. Cuối ngày ghé "nhà" chị Mai chơi thấy chị sưu tầm một entry cười ra nước mắt.TN mạn phép "ring" về cất ở nhà mình. Hi vọng khi đọc những đoạn văn này trong chúng ta sẽ có các anh chị rút được kinh nghiệm khi dạy con trẻ học bộ môn văn học.

Đề: Tả một con vật mà em yêu nhất.

Nhà em có nuôi một con gà trống rất đẹp em rất yêu nó. Hằng ngày em cho nó ăn. Chiều chiều em dắt nó đi dạo mát 15 phút.

Đề: Tả cái cặp đi học.

Bố em mua cho em cái cặp rất to và đẹp hàng ngày em đeo nó đến trường cái cặp đựng được nhiều sách vở nó to như cái bình thuốc sâu của mẹ vậy!

Đề: Tả về ông bà nội.

Khi em được sinh ra thì bố mẹ em đã làm ma cho ông bà nội em rồi.

Đề: Tả về cô giáo mà em yêu quý.

Cô giáo em rất đẹp. Cô có vầng trán cao thể hiện sự thông minh. Mái tóc cô dài thướt tha như dòng nước. Nhưng em thích nhất vẫn là cái răng nanh của cô nó làm cho nụ cười của cô thêm phần quyến rũ. Cô còn hay đọc tập làm văn cho tụi em chép nữa.

Đề: Tả người thầy em yêu quý nhất.

Thấm thoắt đã ba mùa hoa ban nở thầy giáo phải tạm biệt chúng em để về xuôi. Cả làng cả bản đứng tiễn thầy vô cùng ngậm ngùi. Riêng em đứng nhìn theo thầy cho đến khi thầy xa dần xa dần đến khi nhỏ bằng con chó em mới quay lại bản.

Đề: Tả anh bộ đội.

Anh bộ đội cao khoảng 1 20 m súng AK dài 1m rưỡi.



Đề: Tả ông nội.

Nhà em có nuôi một ông nội ông nội suốt ngày chẳng làm gì cả chỉ trùm chăn ngủ đến bữa ăn ông ló đầu ra hỏi: Cơm chín chưa bây?

Đề: Tả một dụng cụ lao động.

Chiếc xẻng nhà em có rất nhiều công dụng để hốt rác và còn dùng để xúc cứt chó nữa.

Đề: Miêu tả về bố.

Bố em có một hàm răng vàng hàm răng vàng luôn chỉ bảo em những điều hay lẽ phải.

Đề: Em hãy miêu tả mùa Xuân.

Mùa xuân ở quê em mở rất nhiều hội. Những ngày ấy trên đường có rất nhiều các ông các bà tay cầm ô đen ô đỏ đứng nói chuyện râm ran như bầy chim líu lo gọi mẹ.

Đề: Tả cây chuối.

Nhà em có cây chuối rất to chiều nào em cũng leo lên cây chuối ngồi hóng mát. Khi em leo lên cành chuối rung rinh.


                                                                                    Sưu tầm: Chị Mai.

thynguyen

Mến gửi chị Thu Hằng!
"Trời đang nắng tự dưng đùng đùng mưa chúng em bảo nhau trú vào gốc cây to "to kia rồi" chúng em chui vào trú ở gốc cây phượng già mốc meo. Bỗng bác Bằng bán cá đi ngang qua bẩu "Trời mưa to nhiều sấm chúng máy chui vào đấy sấm nó đánh chết cha chúng mày đấy"...
bây giờ con chị đã học lên lớp 13 mà chưa hết buồn cười..."
-----------
He he. Chị ưi! Vụ cafe hay caramen gì đó bất thành rừi hả?

thynguyen

Gửi anh HoaiKhanh!
Cảm ơn bác đã trở màu sắc đến nhà em. He he. Đẹp hẳn ngôi nhà đen trắng cũ rích của mẹ con nhà Mít bác Khánh ưi!

Hoài Khánh

Gửi Thynguyen81

Đúng là văn học trò. Vui thật đấy!

Hoài Khánh

Đọc xong buồn cười quá khỏi ho luôn...

Hoài Khánh

Chúc em đầu tuần thật vui!

Nguyễn Cường

Dạo này chủ nhà lười quá
Chờ đợi mãi để được đọc những bài thơ mới đang hồi khởi sắc
Bận rộn quá à ...

HOA DÃ QUỲ

Gửi em gái Thy Nguyên

Bên Kiều Sơn dạo này đang sầm uất lên phải không em? Hôm nay bên Đông Trà có việc vui đấy em qua ngay may ra còn kịp lĩnh giấy mời.

Trần Hồng Ánh

Anh vào đọc blog của em thấy vui lắm. Chúc em cuối tuần vui vẻ!

chanhrhum

Góp vui thêm nhé:

1- Có thật 100%:

- ( Bạn cùng lớp cửa Cục Cưng 3 hồi tiểu học - Tả con chó nhưng do thuộc lòng các bài văn mẫu nên nhớ... lộn):

"Con chó nhà em có lông màu vàng bốn chân chạy nhanh thon thót. Hai cánh màu sặc sỡ giang ra vỗ bành bạch..."

- Cu Ti cháu gọi CR bằng Dì ruột hồi tiểu học tả cây bàng):

" Cây bàng trường em rất chi là to cao rễ vồng lên như rắn bò quả bàngthì như những chú ếch con rất dễ thương lá bàng lỗ chỗ như cái mặt rỗ của cô giáo em... "

2- Sưu tầm:
(Luận về cuộc đời của Thúy Kiều):

" ... Vì buồn chán chuyện tình Thúy Kiều trầm mình xuống sông tự vẫn. May sao lúc đó có cô cán bộ phụ nữ đi ngang qua thấy vớt lên cứu sống rồi cho giác ngộ Cách Mạng. Từ ấy Thúy Kiều tiến bộ lập nhiều thành tích trong kháng chiến. Sau này trở thành anh hùng và đổi tên thành Tạ Thị Kiều"

Tuấn Anh

Gửi Thynguyen

Có cái ngây ngô làm ta bỗng phì cười nhưng cũng có cái làm ta chảy nước mắt.Trong cuộc sống có nhiều chiêm nghiệm làm ta ngẫm ngợi và lại tự hỏi :điều đó đúng hay sai?Thật ra sai và đúng cũng có từng thời kỳ và cũng nên chấp nhận như một qui luật của bản chất.
Ta cũng là một cái cây bắt đầu từ hai lá mầm rồi lên bốn lá.Và khi ta tốt rồi ngoái đầu nhìn lại một lá cây non khác cũng đừng dò hỏi nó đúng hoặc sai.Cũng là một cây non thôi chiếc lá đâu được vững...
Và chúng cũng không phải là cái máy để thu nạp những mệnh lệnh của mình có chăng cũng nên dắt từng bước một.Và cũng có thể là một nụ cười nào đó... của mình hồi còn bé thơ!